Phận "kiều nữ": Lặng lẽ một chữ tình... | Tin tức - Sự kiện | Bút Parker, viet parker, but Waterman, but parker, parker pen

Phận "kiều nữ": Lặng lẽ một chữ tình... | Tin tức - Sự kiện | Bút Parker, viet parker, but Waterman, but parker, parker pen

  • Bút Waterman Serenite
  • Bút Parker Doufold
  • Bút Waterman Edson
  • Bút Parker Premier
  • Bút Waterman Exception
  • Bút Parker Sonnet
  • Bút Waterman Elegan
  • Bút Waterman Carene
  • Bút Waterman Hemisphere
Liên kết website
Hỗ trợ trực tuyến
My Status
Mr.Quân
My Status
Ms.Hường
      0913377935
      0913380979
Video

Đối tác
Thống kê truy cập
Số người online: 20
Tổng số khách: 771288 
Tin tức - Sự kiện   /  Tin xã hội
Phận Phận "kiều nữ": Lặng lẽ một chữ tình... (2010-08-23 09:36:00)

Cho đến khi hoàn thành loạt bài này, tôi vẫn còn sợ cái cảm giác đau nhừ đốt sống lưng khi đứng trên đôi giày cao gót suốt tám giờ.

Sợ những đêm về đặt lưng xuống mà những chùm ánh sáng chấp chíu sáng lóa cứ nhức nhối mắt. Sợ những đêm vắng mà đầu cứ ong lên những tiếng o o đều đều đến nỗi cảm giác thanh âm ấy ngang như một đường thẳng. Bụng cứ nóng râm ran suốt ngày hôm sau.

Trong thế giới nhập nhòa thật - ảo, xa hoa, hào nhoáng và tưởng chừng thực dụng đến trần trụi đó vẫn le lói ánh sáng của những đốm lửa mang hơi ấm tình người, soi rọi tâm hồn con người ấm áp hơn, trong lành hơn.

Nhiều PR luôn giữ vẻ lạnh lùng, bất cần. Họ dường như cố gồng lên tỏ ra “chị đại” (chị lớn) xù lông gai góc bảo vệ mình trong môi trường phức tạp này. Rồi họ lặng lẽ yêu thương, quan tâm nhau cũng trong vỏ bọc lạnh lùng ấy. Đôi mắt dịu dàng và sự lo lắng hiển hiện trên gương mặt đã lộ ra những cảm xúc thật nhất, nhân bản nhất trong sâu xa mỗi con người tưởng như chỉ biết có đồng tiền này.

Tôi đã hai lần được ăn mì gói và muối trộn ớt trong... nhà vệ sinh sau 12g đêm cùng họ. Thấy tôi mệt mỏi, liêu xiêu bước vào, những PR bar đang ngồi chồm hổm ăn mì gói hỏi thăm: “Em đói hả? Lại đây ăn mì gói nè”. Mì chưa chín hẳn nhưng đó là tô mì đặc biệt nhất từ trước tới giờ tôi được ăn.

Với những cô gái làm nghề PR bar có quá nhiều mâu thuẫn trong họ

Trong thế giới nhập nhòa thật - ảo, xa hoa, hào nhoáng và tưởng chừng thực dụng đến trần trụi đó vẫn le lói ánh sáng của những đốm lửa mang hơi ấm tình người, soi rọi tâm hồn con người ấm áp hơn, trong lành hơn.

Nhiều PR luôn giữ vẻ lạnh lùng, bất cần. Họ dường như cố gồng lên tỏ ra “chị đại” (chị lớn) xù lông gai góc bảo vệ mình trong môi trường phức tạp này. Rồi họ lặng lẽ yêu thương, quan tâm nhau cũng trong vỏ bọc lạnh lùng ấy. Đôi mắt dịu dàng và sự lo lắng hiển hiện trên gương mặt đã lộ ra những cảm xúc thật nhất, nhân bản nhất trong sâu xa mỗi con người tưởng như chỉ biết có đồng tiền này.

Tôi đã hai lần được ăn mì gói và muối trộn ớt trong... nhà vệ sinh sau 12g đêm cùng họ. Thấy tôi mệt mỏi, liêu xiêu bước vào, những PR bar đang ngồi chồm hổm ăn mì gói hỏi thăm: “Em đói hả? Lại đây ăn mì gói nè”. Mì chưa chín hẳn nhưng đó là tô mì đặc biệt nhất từ trước tới giờ tôi được ăn.

Trong những ngày cuối cùng làm ở một bar trên đường Huỳnh Văn Bánh, Q.Phú Nhuận, khi tôi nói bâng quơ: “Chắc em nghỉ làm xin việc khác, chứ uống rượu bia và thức đêm nhiều quá em chịu không nổi”, nhiều PR nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lo lắng và cảm thông. Nhật Hoa ôm lấy tôi nói với thái độ rất chân thành: “Chị thấy em mong manh và hiền quá, không hợp với chỗ này. Em đã xin được ở đâu chưa mà tính nghỉ?”.

Khi tôi xin nghỉ, quản lý nhìn tôi bằng ánh mắt thân thiện, hỏi: “Có đứa nào ăn hiếp em phải không? Em nói đi, chị sẽ nói chuyện với nó ngay”. Chị trầm ngâm lắng nghe và tỏ vẻ thương cảm khi tôi trình bày lý do không phù hợp sức khỏe của mình.  

Có lần khi thấy tôi đứng bàn với một nhóm khách trẻ, quản lý ghé qua nói nhỏ: “Nhóm này uống dữ lắm. Em nhắm thấy uống không nổi thì nói khéo là hơi mệt, không uống được hoặc xin rút ra nghe”...

Tôi có thiện cảm hơn với “má mì” sau lần một người khách quen của bar bất ngờ rủ tôi ra ngoài “đi chơi”.

Lúc đó đã hơn 12g đêm! Khi tôi từ chối, khách kỳ kèo với giọng đầy thách thức: “Đi chơi lát anh đưa em về, quản lý làm gì dám la em!”. Tôi liếc mắt nhìn “má mì” cầu cứu. Chị giả bộ làm mặt nghiêm, giải thích: “Em nó đang trong giờ làm không được ra ngoài anh à. Đây là quy định của bar, anh thông cảm...”.

Với những cô gái làm nghề PR bar có quá nhiều mâu thuẫn trong họ. Họ thèm khát niềm tin nhưng luôn hoài nghi. Họ cần tiền, muốn kiếm thật nhiều tiền đến mức sẵn sàng chiều khách nhưng cũng không ngại ngần dúi vào tay bạn mình 50.000 đồng khi người đó bị “lốc” (không có tiền “boa”).  

Họ cười ngạo nghễ, khinh mạn khi nhắc về đàn ông, họ tỏ ra bất cần tình yêu nhưng lại khao khát tìm được một người đàn ông thật lòng yêu mình. Có những người muốn rời xa môi trường này để định hình cho mình một tương lai vững vàng nhưng lại không đủ can đảm “đoạn tuyệt”.

Có người trong cơn say đã gọi điện thoại tâm sự như trút hết gan ruột với nỗi cô đơn, mất phương hướng về cuộc đời mình. Cô gặp tôi chỉ để lang thang quanh thành phố, gục đầu vào lưng một người con gái khác, tìm hơi ấm và chút bình yên...